THƠ - SAO EM LÀM BÁC SĨ?

SAO EM LÀM BÁC SĨ?

(Ngày 27/02/2026 - Viết tặng những “Chiến sĩ áo trắng”
nhân Kỷ niệm 71 năm Ngày Thầy thuốc Việt Nam)
Anh hỏi em sao làm Bác sĩ,
Em mỉm cười khẽ đáp cùng anh.
Nhân sinh mong manh như mạch sống,
Chọn nghề y em hiểu căn lành.
 
Quá khứ lưu trong từng bệnh án,
Hồ sơ còn thổn thức thương đau.
Dược liệu, men thuốc qua năm tháng,
Gieo hy vọng giữa những yêu thương.
 
Hiện tại phòng cấp cứu sáng đèn,
Nhịp tim rung nhẹ máy kề bên.
Lâm sàng tìm ra căn nguyên bệnh,
Chẩn đoán bệnh giữ vững niềm tin.
 
Ngày mai dẫu nhiều điều biến chứng,
Cân nhắc kỹ mỗi toa thuốc dùng.
Sinh mệnh gửi trao niềm tin lặng,
Đợi bàn tay hồi sức bình yên.
 
Chính vì thế em yêu áo trắng,
Hiểu hôm qua, hôm nay, mai sau.
Giữ sự sống mong manh định mệnh,
Cho đời thêm nhịp thở nhiệm màu.
 
Anh có hiểu ngành y cực khổ,
Những ưu tư với trực đêm thâu.
Giữa ranh giới mong manh sinh tử,
Áo trắng thiên thần cõi nhân gian.
 
Y đức sáng vì sao lấp lánh,
Lấy chữ tâm làm gốc xây đời.
Không màng danh lợi nơi trần thế,
Giữ trọn lời thề cứu nhân sinh.
 
Giọng ấm nồng bên tai thầm thì,
Thật tự hào giữa ánh đèn khuya.
Anh cùng em bao điều nghĩ suy,
Phúc nảy mầm trái tim sâu thẳm.
 Tác giả: Quản Minh Cường