THƠ - BẦU TRỜI MÊNH MÔNG

BẦU TRỜI MÊNH MÔNG
 
Khuyến hoc, Khuyến tài
Nâng cánh chim bay bổng!
Trường, lớp mở rộng - Ríu rít sân chơi
Đỉnh cao*, đích học: Núi non bầu trời.
Nâng cao tri thức
Quý trọng hiền tài  
Giàu trí tuệ, hơn giàu đồng tiền, vật chất
Chăm rèn nên đức, chăm học nên cuộc đời.
Đức là gốc rễ của mỗi người
Đời thiếu học!
Cuộc sống sẽ chơi vơi,
Không bước xa, khó đến được chân trời …
Gia đình, dòng họ, xã hội học tập
“Học nữa, học mãi” Học suốt đời
“Học để làm người”, nhìn sâu trong lòng đất,
Chinh phục vũ trụ và bảo vệ bầu trời.
Khuyến học nâng hiểu biết, trau dồi lẽ sống!
Khuyến  tài, khuyến học
Đâu của riêng ai
Bình minh mênh mông,
Sáng soi bầu trời học tập
Những nhà khoa học
Xây nền móng non sông, rạng rỡ muôn đời./.

*Đỉnh cao: Chương trình đường lên đỉnh Olimpya
Tác giả: Trần Văn Lục