THƠ - MÃI KHÔNG QUYÊN
- Thứ hai - 20/07/2026 19:28
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
MÃI KHÔNG QUÊN


Tháng bảy về gợi lại những niềm đau,
Hương khói tỏa muôn trùng bao thương nhớ.
Dòng lịch sử còn lưu danh vạn thuở,
Để đời đời tưởng nhớ mãi công ơn.
Tượng đài uy nghi mãi vẫn trường tồn,
Người xa khuất công ơn còn ở lại.
Chiến trường ấy giữ người nơi đây mãi,
Chưa một lần Anh trở lại miền quê.
Lúc người đi mang theo những câu thề,
Em ấp ủ bao bộn bề cuộc sống.
Thầm mong ngóng biết bao chiều gió lộng,
Vui một ngày mừng thống nhất giang sơn.
Hòa bình rồi em vẫn giữ lời thương,
Anh còn nhớ nơi con đường quê cũ.
Lần đưa tiễn tuổi đôi mươi vừa đủ,
Mà giờ em sắp hết cả một đời.
Tháng bảy ơi tim nghẹn đắng bùi ngùi,
Giặc dày xéo biết bao người ở lại.
Đây nấm mộ vô danh ai còn mãi,
Hương khói tỏa muôn trùng bao thương nhớ.
Dòng lịch sử còn lưu danh vạn thuở,
Để đời đời tưởng nhớ mãi công ơn.
Tượng đài uy nghi mãi vẫn trường tồn,
Người xa khuất công ơn còn ở lại.
Chiến trường ấy giữ người nơi đây mãi,
Chưa một lần Anh trở lại miền quê.
Lúc người đi mang theo những câu thề,
Em ấp ủ bao bộn bề cuộc sống.
Thầm mong ngóng biết bao chiều gió lộng,
Vui một ngày mừng thống nhất giang sơn.
Hòa bình rồi em vẫn giữ lời thương,
Anh còn nhớ nơi con đường quê cũ.
Lần đưa tiễn tuổi đôi mươi vừa đủ,
Mà giờ em sắp hết cả một đời.
Tháng bảy ơi tim nghẹn đắng bùi ngùi,
Giặc dày xéo biết bao người ở lại.
Đây nấm mộ vô danh ai còn mãi,
Nén nhang thơm nhành hoa dại ấm lòng.

Tác giả: Nguyễn Huấn
Chú ý: Việc đăng lại bài viết trên ở website hoặc các phương tiện truyền thông khác mà không ghi rõ nguồn http://nukeviet.vn là vi phạm bản quyền