THƠ - MƠ VỀ THỜI ÁO TRẮNG

MƠ VỀ THỜI ÁO TRẮNG

Bạn ngồi nắn nót làm thơ,
Nắng lên tớ vẽ vu vơ sợi vàng.
Tranh nhau mỗi đứa một trang,
Phượng hồng ép vội cười vang sân trường.
Hương hè quyện tóc còn vương,
Một trang giấy mỏng mà thương nhau hoài.
Có người ngơ ngẩn thở dài,
Chỉ vì một ánh mắt ai vô tình.
Chiều nay ngắm cánh hoa xinh,
Nhớ thời áo trắng chúng mình bên nhau.
Mai sau trang vở có nhàu,

Vẫn màu hoa ấy trao nhau nụ cười.

Tác giả: LÊ OANH