THƠ - THẦY GIÁO QUÂN HÀM XANH

THẦY GIÁO QUÂN HÀM XANH
Cứ đêm về tôi lại thấy anh,
“Thầy giáo” biên phòng rảo chân đến lớp,
Anh đèn dầu sáng từng vuông liếp,
Tiếng đánh vần vang cả rừng sâu.
 
Anh thương bản HMông gian khó dãi dầu,
Cây ngô lớn trong từng kẽ đá,
Bao đời người nhọc nhằn vất vả,
Chỉ mong sao có chữ Bác Hồ.
 
Chẳng quản gian lao đội nắng dầm mưa,
Khẩu súng, ba lô cùng trang giáo án,
Lội suối băng đèo anh lên bản vắng,
Gieo chữ Bác Hồ thắp sáng ước mơ.
 
Có những ngày suối lũ tràn bờ,
Anh đến tận nhà dạy các em bài mới,
Ngày đong giá sương mù trắng núi,
Bếp lửa hồng bên lớp ấm học trò.
 
Ôi, đẹp làm sao đôi mắt trẻ thơ,
Ngày mai các em là chủ nhân đất nước,
Mãi không quên người thầy năm trước,
Cứ đêm về đến lớp dạy các em.
 
Tác giả: ĐẶNG QUANG VƯỢNG