THƠ - THƯƠNG CẢM LẮM - ĐỒNG ĐỘI TÔI

THƯƠNG CẢM LẮM - ĐỒNG ĐỘI TÔI
Gặp nhau nhớ thuở Trường Sơn,
Áo xanh bạc nắng, vai sờn rách đan,
Mở đường vận chuyển gian nan,
Muỗi rừng sốt rét, mưa chan đêm dài.
Bom rơi, đạn nổ chẳng phai,
Nữ Trường Sơn sánh với trai kiên cường,
Hòa bình trở lại quê hương,
Em về làm mẹ, yêu thương dãi dầu.
Bốn lần mang nặng đẻ đau,
Bốn lần nước mắt, trời đâu thấu cùng,
Da cam giặc rải khắp rừng,
Ngấm vào máu thịt, tận cùng xót xa.
Đàn con sinh, đẹp như hoa,
Lớn lên chưa trọn đã xa mẹ rồi,
Một, hai, ba, bốn than ôi!
Khăn tang trắng cả một đời xuân xanh.
Qua thời khói lửa chiến tranh,
Nỗi đau ở lại, quặn thành vết sâu,
Trường Sơn từng trải dãi dầu,
Nợ nước đã trả, còn đâu nợ đời?
Gặp nghe em kể lệ rơi,
Thương cho đồng đội một thời Trường Sơn,
Bốn nấm mồ bốn đứa con,
Là bốn vết cắt cuộn tròn đau thương.
Vượt lên sống với đời thường,
Chung tay xây hội sáng gương in hình,
Bên nhau đồng đội nghĩa tình,
Khắc sâu tâm trí gia đình Trường Sơn.

Tác giả: Anh hùng LLVTND, Thiếu tướng Hoàng Kiền