KÝ ỨC KHÔNG QUÊN!

Ngày nhập ngũ... Bố buồn, không nói,
Mẹ mỉm cười, mà mắt ướt nhẹ che,
Các em nhỏ, cứ ríu rít ngó nghe,
Con mèo mướp, meo meo... e ấp.
Căn nhà nhỏ, giấy dầu dột lấp...!
Bữa cơm tối..., ngày còn độn sắn, khoai...!
Can dầu hỏa,... mới kịp mua sáng nay,
Còn cái bếp... thôi đành...Mẹ thay bấc.
Tiếng hô trang nghiêm... mà lòng nghẹn nấc...!
Phải xa rồi...! mà chỉ tạm xa thôi,
Bộ quân phục, gắn trách nhiệm Tổ quốc...
Tôi lên đường... Hà Nội mãi trong tim.
Ngày về phép,... mẹ già thêm một chút,
Bố cũng thế, khó nhọc hằn nếp nhăn,
Con ngõ nhỏ và ngôi nhà chẳng lớn,
Vẫn cứ thế... dột nước mỗi khi mưa.
Quây quần mâm cơm, chỉ dưa với cà...
Mà đầm ấm nói, cười... tranh nhau kể,
Nhìn các em, hồn nhiên..., thương thêm bố, mẹ,
Giá như mình được gánh vác, xẻ chia...
Con phải đi! Gia đình mình ở lại...
Hết chiến tranh... con sẽ về ngay thôi,
Quay mặt bước nhanh, tránh giọt lệ rơi,
Còi tàu hú....chiều sân ga vắng, lạnh.../.
Ký ức gia đình..., ngày nhập ngũ 14/12
Tác giả: NGUYỄN HUY CƯƠNG
Phường Bạch Mai
Chú ý: Việc đăng lại bài viết trên ở website hoặc các phương tiện truyền thông khác mà không ghi rõ nguồn http://nukeviet.vn là vi phạm bản quyền